Trang thông tin hướng dẫn và chia sẻ kinh nghiệm du lịch Phong Nha

Điểm Đến

Di sản văn hóa: Trái tim người con xứ Lệ – Nơi lưu giữ hồn cốt quê hương

Lễ hội đua thuyền truyền thống trên sông Kiến Giang ở Lệ Thủy – Quảng Bình là nét đẹp văn hóa đặc sắc, in sâu vào tâm thức của người dân xứ Lệ.

Lễ hội đua thuyền truyền thống trên sông Kiến Giang – nét đẹp văn hóa đậm đà bản sắc, là di sản tinh thần không cần công nhận, đã in sâu trong trái tim những người con xứ Lệ.

dua-thuyen-le-thuy.JPG

Lễ hội văn hóa truyền thống là những viên ngọc quý, tô điểm cho bức tranh văn hóa đa dạng của đất nước. Tuy Tết Nguyên Đán được xem là ngày Tết lớn nhất trong năm, nhưng tại vùng đất Lệ Thủy, Quảng Bình, người dân lại dành sự tôn vinh đặc biệt cho Tết Độc lập. Nơi đây, dòng sông Kiến Giang hiền hòa như một dải lụa mềm mại, ôm trọn nét đẹp bình dị của vùng quê. Những con người lam lũ, cần cù, đã nhiều lần góp mặt trong thơ ca và sử sách, tạo nên bản sắc riêng cho mảnh đất này.

Nói về Lệ Thủy, không thể không nhắc đến niềm tự hào của người dân nơi đây: Đại tướng Võ Nguyên Giáp – vị anh hùng dân tộc vĩ đại. Bên cạnh đó, Lễ hội đua thuyền truyền thống trên sông Kiến Giang cũng là một nét đẹp văn hóa độc đáo, thể hiện tinh thần đoàn kết, sức mạnh và lòng tự hào dân tộc của người dân Lệ Thủy.

Từ thuở ấu thơ, mỗi dịp lễ 2/9, dòng sông Kiến Giang như thôi thúc tôi, thôi thúc cả những thế hệ trước, tham gia lễ hội đua bơi. Không đơn thuần là niềm vui, là giải trí, đua bơi đã trở thành sợi dây kết nối tâm hồn, là bản sắc văn hóa của quê hương, là dòng máu chảy trong huyết quản của những người con sông Kiến Giang. Những ngày thơ bé, ước mơ và nghị lực được nuôi dưỡng từ những tiếng reo hò cổ vũ, từ những nỗ lực của các vận động viên trên dòng nước. Giờ đây, khi trưởng thành, tôi chợt nhận ra rằng, đua bơi không chỉ là nét đẹp văn hóa mà còn là tình yêu, là sự thiêng liêng mà quê hương ban tặng. Xa quê, nơi đất khách quê người, tôi vẫn luôn hướng về dòng sông Kiến Giang, về những kỷ niệm tuổi thơ, về quê hương thân yêu. Càng đến dịp lễ 2/9, nỗi nhớ nhà lại càng da diết, khát khao được trở về chốn bình yên ấy, nơi dòng sông Kiến Giang vẫn hiền hòa chảy, nơi tiếng cười rộn ràng của lễ hội đua bơi vẫn vang vọng.

Mùa lễ hội về, dòng sông Kiến Giang lại rộn ràng tiếng cười, tiếng trống, tiếng hò reo của những con thuyền đua. Về quê dịp này, không chỉ để sum họp gia đình, thưởng thức bữa cơm mẹ nấu, mà còn để hòa mình vào không khí náo nhiệt của ngày hội. Chạy theo con thuyền băng băng trên dòng nước, lòng tôi rưng rưng một cảm giác bình yên khó tả.

Lễ hội đua thuyền trên sông Kiến Giang, từ bao đời nay đã trở thành một phần máu thịt của người dân quê tôi. Không cần giấy chứng nhận, không cần bất kỳ danh hiệu nào, nó đã tự thân là một di sản văn hóa phi vật thể thiêng liêng, gắn kết bao thế hệ. Nơi đây, người dân quê tôi cùng chung niềm vui, cùng chung nỗi nhớ, cùng chung tinh thần đoàn kết. Còn với những người con xa quê như tôi, lễ hội là sợi dây vô hình, níu giữ tâm hồn, nối kết chúng tôi với quê hương, với những kỷ niệm đẹp đẽ thuở ấu thơ.

Tác giả : Nguyễn Ngọc Tiến