Xuân về, Quảng Bình như khoác lên mình chiếc áo mới, tươi tắn và tràn đầy nhựa sống. Trong bức tranh ấy, ngọn núi Thần Đinh sừng sững vươn mình, trở thành điểm hẹn tâm linh quen thuộc của bao người. Tôi cũng không ngoại lệ, cứ mỗi độ xuân sang, lòng lại thôi thúc tìm về chốn non thiêng này.
Cái se lạnh đầu xuân vẫn còn vương vấn trên những tán lá, nhưng không khí thì đã rộn ràng hơn hẳn. Men theo con đường đá xanh quen thuộc, hơn 1.200 bậc thang như một thước đo lòng kiên nhẫn và cả sự háo hức. Nhớ những lần trước, thở dốc, mồ hôi nhễ nhại, nhưng lần này, có lẽ vì tiết trời dễ chịu, hay vì lòng mình nhẹ nhàng hơn, mà bước chân cũng thanh thản lạ.
Hai bên đường, cỏ cây bắt đầu khoe sắc, những đóa hoa dại nhỏ bé khẽ rung rinh trong gió. Mùi đất ẩm hòa quyện với hương hoa rừng thoang thoảng, một thứ hương thơm rất riêng của núi non Quảng Bình mỗi khi xuân về. Thỉnh thoảng, một vài nhóm bạn trẻ dừng chân nghỉ ngơi, tiếng cười nói râm ran phá tan sự tĩnh lặng vốn có của núi rừng, nhưng không hề ồn ào, mà lại mang đến cảm giác tươi vui, hân hoan.
Điểm dừng chân quen thuộc ở gần trăm bậc đá vẫn vậy, một khoảng bằng phẳng để ngắm nhìn xuống chân núi. Mùa xuân, những thửa ruộng bậc thang như tấm thảm xanh non mơn mởn, trải dài hút tầm mắt. Con đường nhỏ uốn lượn dẫn vào những bản làng Vân Kiều ẩn hiện sau những hàng cây, trông như một dải lụa mềm mại. Lần nào đến đây, tôi cũng không khỏi ngẩn ngơ trước vẻ đẹp thanh bình này.
Lên cao chút nữa, Hồ Rào Đá hiện ra trước mắt, mặt hồ phẳng lặng, cả bầu trời xanh. Khung cảnh thanh bình, tĩnh lặng làm tôi chợt nhớ đến mấy bức ảnh chụp Vịnh Hạ Long thu nhỏ mà mình từng thấy. Mặt hồ phẳng lặng, in bóng những hàng cây xanh biếc, thi thoảng gợn sóng lăn tăn khi có cơn gió nhẹ thổi qua. Đứng trên cao nhìn xuống, lòng bỗng thấy yên ả lạ thường, mọi lo toan bộn bề dường như tan biến hết.
Những phiến đá bạc màu rêu phong ẩn mình giữa lối đi như chứng nhân cho bao đổi thay của thời gian. Bất chợt, bóng dáng ngôi mộ cổ hiện ra, đơn sơ mà trang nghiêm. Khói hương vẫn còn vương vấn, gợi lên một chút trầm mặc, linh thiêng. Mỗi người đến đây đều dành một phút mặc niệm, tưởng nhớ những người đã an nghỉ nơi này.
Và rồi, sau bao nỗ lực, chùa Kim Phong hay cái tên dân dã người dân thường gọi là Chùa Non hiện ra trước mắt. Dù chỉ còn là phế tích, nhưng cái không gian tĩnh lặng, cổ kính vẫn khiến lòng người lắng lại. Tôi hình dung về một thời vàng son, tiếng chuông ngân vang vọng cả núi rừng. Hai ngôi mộ đá vẫn lặng lẽ nơi đó, mang theo những câu chuyện chưa lời giải đáp. Dù là ai, họ vẫn được người đời sau kính cẩn nghiêng mình.
Chùa Non trên đỉnh Thần Đinh
Rời chùa, tôi men theo con đường dẫn xuống động Thạch Nhũ. Ánh sáng tự nhiên len lỏi qua giếng trời, chiếu rọi những nhũ đá kỳ ảo với đủ hình thù. Bước chân khám phá từng ngóc ngách, trí tò mò lại được dịp trỗi dậy. Rồi đến giếng Tiên, dòng nước mát lạnh chảy ra từ lòng núi, xua tan đi bao mệt mỏi của hành trình. Vốc một ngụm nước, cái cảm giác thanh khiết lan tỏa khắp cơ thể.
Lần này, tôi quyết định thử sức mình với con đường mòn dẫn lên đỉnh núi cao nhất. Đường đi khó khăn hơn nhiều, dốc đá cheo leo và những đoạn đường đất trơn trượt. Nhưng bù lại, khi đặt chân lên đỉnh, cả một khung cảnh hùng vĩ mở ra trước mắt. Từ đây, tôi có thể bao quát cả một vùng đất Quảng Bình trù phú, những cánh đồng xanh mướt, những dòng sông uốn lượn như dải lụa. Cảm giác chinh phục, tự hào trào dâng trong lòng.
Núi Thần Đinh không chỉ là một điểm du lịch tâm linh, mà còn là một chứng tích lịch sử, một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Mỗi bước chân trên con đường này, tôi lại cảm nhận rõ hơn sự gắn kết giữa con người và thiên nhiên, giữa quá khứ và hiện tại. Mùa xuân đến, Thần Đinh lại khoác lên mình một vẻ đẹp mới, tươi tắn và đầy hy vọng. Dù vẫn còn đó những lo ngại về ý thức của một bộ phận du khách, tôi vẫn tin rằng, với sự chung tay của tất cả mọi người, ngọn núi thiêng này sẽ mãi là một điểm đến hấp dẫn, nơi tìm về bình yên trong tâm hồn mỗi độ xuân về.
Riêng với tôi, Thần Đinh mùa xuân không chỉ là một chuyến đi, mà còn là một hành trình tìm lại chính mình, một khoảnh khắc để lắng đọng và cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống. Và tôi tin rằng, ngọn núi này sẽ còn gọi mời tôi trở lại, vào những mùa xuân sau.