Trang thông tin hướng dẫn và chia sẻ kinh nghiệm du lịch Phong Nha

Điểm Đến

Ngược dòng Long Đại Vượt Thác Tam Lu

Nhắc đến cái con sông Long Đại với cái thác Tam Lu của nó là trong lòng tôi lại rộn ràng như vừa mới hôm qua. Chứ sao, cái cảnh sắc ở đó, ai mà đi qua một lần rồi chắc chắn cũng phải gật gù công nhận là đẹp thiệt tình. Giữa cái không gian bao la của sông nước, nhìn lên trời thì mây trắng lững lờ, ngó quanh thì núi non trùng điệp, tự dưng thấy mình bé tí hin, mọi lo toan thường ngày cũng tan biến đâu mất. Cái cảm giác nó nhẹ nhõm, thư thái lạ kỳ.

Vượt Thác Tam Lu

Mà nói thiệt, cái vụ đi thuyền vượt thác Tam Lu ấy, nghe thì có vẻ hơi ghê ghê, nhưng mà trải nghiệm rồi mới thấy nó thú vị làm sao. Ngồi trên thuyền, nghe tiếng máy nổ phành phạch, rồi thấy con thuyền chòng chành giữa mấy cái ghềnh đá nhọn hoắt, tim mình cũng đánh thình thịch theo nhịp sóng. Có đoạn, nước chảy xiết quá, thuyền nó nghiêng ngả làm mình cứ tưởng là sắp “đi tong” tới nơi. Ấy vậy mà tài tình làm sao, mấy anh chèo thuyền, người thì thoăn thoắt điều khiển cái lái, người thì khéo léo dùng sào đẩy thuyền lách qua mấy cái chỗ hiểm hóc. Chỉ trong tích tắc thôi, con thuyền lại băng băng tiến về phía trước, để lại sau lưng những tiếng reo hò, vỗ tay tán thưởng của mấy người đứng trên bờ. Lúc đó, mình cũng thấy phục sát đất mấy tay lái thuyền ở đây. Họ thuộc con sông này như lòng bàn tay vậy, biết chỗ nào cạn, chỗ nào sâu, luồng lách ra sao để vượt qua được cái thác dữ dằn đó.

Nhớ hồi đó, tôi đi cũng là một ngày nắng đẹp. Hai bên bờ sông, cây cối xanh um tùm, thỉnh thoảng lại thấy mấy chú chim hót líu lo nghe vui tai. Lâu lâu mới thấy một cái thuyền câu nhỏ xíu của người dân đang thả lưới, hay thấp thoáng vài nếp nhà đơn sơ ẩn mình sau những rặng tre. Cái cảnh nó yên bình, hoang sơ một cách lạ. Mấy cái dãy núi đá vôi sừng sững hai bên bờ sông, qua bao nhiêu năm tháng bị mưa gió bào mòn, nó thành ra đủ hình thù kỳ lạ. Có người còn ví von nó như một “Hạ Long thu nhỏ” của Quảng Bình, nghe cũng có lý ra phết. Ngồi trên thuyền mà cứ tha hồ tưởng tượng, hết con voi đá đến ông tiên ngồi câu cá, nhìn mãi không chán.

Cái hay nữa là cái sự phối hợp nhịp nhàng giữa người lái và người mũi thuyền. Nhìn họ như mấy nghệ sĩ xiếc đang biểu diễn trên sông vậy. Người thì ghì chặt cái lái, người thì thoăn thoắt dùng sào dò đường, đẩy thuyền. Hai người cứ như là một, hiểu ý nhau đến từng động tác nhỏ. Ngồi xem thôi mà mình cũng thấy cuốn hút, thấy cái nghề sông nước này nó cũng lắm công phu, không phải ai cũng làm được.

Nói chung, cái chuyến ngược dòng Long Đại vượt thác Tam Lu đó, với tôi nó không chỉ là một chuyến đi ngắm cảnh mà còn là một trải nghiệm đáng nhớ. Nó cho mình thấy được cái hùng vĩ của thiên nhiên, cái tài ba của con người nơi đây. Nếu có dịp, tôi nhất định sẽ quay lại, để được ngồi trên thuyền, chòng chành vượt thác thêm một lần nữa, và để cái cảm giác bé nhỏ giữa thiên nhiên bao la kia lại ùa về trong lòng.